And then there were four {chapter 22}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

22

“Phải rồi, chỉ là do bất cẩn mà thôi.” – Mooyi đứng dưới hàng hiên của căn-tin bệnh viện, cúi đầu khẽ nói vào điện thoại, âm điệu bình thản tương phản hoàn toàn với viền mắt đỏ ngầu và quầng thâm hằn lên trên gương mặt trắng nhợt sau nhiều đêm mất ngủ – “Tôi có thể thay mặt gia đình Giám đốc Hwang đứng ra bảo chứng… họp báo có lẽ vẫn sẽ tổ chức, nhưng phải đợi sau khi Hwang tiểu thư khỏe lại… Được rồi, mong anh giúp đỡ, tổng biên tập Lee.”

Mooyi cúp máy rồi cho điện thoại lại vào túi, sau đó phóng tầm mắt nhìn sang khu hồi sức cấp cứu hiện lên nhòe nhoẹt dưới màn mưa, cố nén một tiếng thở dài ngán ngẩm. Ban nãy vì không muốn Gayeon phải bận tâm đến đám phóng viên vo ve như ruồi đã liên tục làm phiền bọn họ từ khi thông tin bạn cô nhập viện bị rò rỉ ra ngoài, Mooyi mới viện cớ đi ra căn-tin mua chút đồ để có thể thảnh thơi giải quyết mọi chuyện êm đẹp, không ngờ lại bị thời tiết ẩm ương mùa này mai phục. Rõ ràng nửa tiếng trước còn nắng chói chang, bây giờ đã thành mưa như trút nước, trên người cô lại không mang theo ô, chẳng lẽ Kang tiểu thư sống trên đời hai mươi ba năm mưa không đến mặt, nắng không đến đầu hôm nay cũng phải khuất phục số phận rồi sao?

Continue reading

Advertisements

Not your average cocktail party

by kiterre| HoMin| M| non-AU| romance + fluff + humour| one-shot

 

A/N: Đây là một câu chuyện rất vớ vẩn mình viết từ cách đây ba năm lận, nhưng vì chưa post ở đâu cả nên hôm nay bôi trét lại ra đây, vừa để mừng Giáng sinh, vừa để chúc mừng kỷ niệm mười ba năm debut của hai anh. Năm sau hai anh giải ngũ rồi, có định làm theo nội dung fic em viết thì tiến hành nhanh nhanh đi nhé ahihi~

.

It started out as a harmless half-joke.

On one of their dinner dates right after they had announced their relationship, Changmin smirked around the rim of his wine glass and said casually – “Since we got together with a bang, now we’ll have to go out in a blast too, no?”

Continue reading

And then there were four {Chapter 21}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap21

Bên ngoài cánh cửa phòng cấp cứu, có lẽ là nơi mà tất cả mọi người trên thế giới này đều chán ghét. Ở đây thời gian trôi đi chậm hơn, ánh sáng trắng hắt xuống từ những bóng đèn tuýp gắn trên trần nhà cũng lạnh lẽo hơn, tiếng bước chân dội lại từ những dãy hành lang dài hun hút nghe lại càng xa xăm như thể vọng về từ một thế giới khác. Ở đây người ta thấy mình bồn chồn, lo lắng, tức tối, bất lực, tuyệt vọng, và một tổ hợp rối bời của tất cả các loại cảm xúc ấy chồng chất lên nhau, đè nặng lên những cái đầu cúi gằm và len lỏi vào từng hơi thở hắt ra mỏi mệt. Cũng vì vậy mà khi cánh cửa bật mở ra và vị bác sỹ tóc hoa râm vẫn còn mặc nguyên trang phục phẫu thuật viên đã bước đến trước mặt, cả Mooyi, Yunho và Changmin đều mất đến mấy giây mới có thể đứng dậy đối diện với ông.

Continue reading

And then there were four {Chapter 20}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap20

“Tất cả tài liệu em gửi sang anh đã xem kỹ rồi.” – Yunho cầm một danh sách dài gần ba trang đặt xuống trước mặt Mooyi – “Những giao dịch này giữa Kang Shin và công ty TBS do Oh Taebin làm Giám đốc chắc chắn đã vi phạm điều 27 của Luật Thương mại, liên quan đến quy định cạnh tranh lành mạnh.”

Continue reading

And then there were four {Chapter 19}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap19

“Junsu… đau em…” – Gayeon mếu máo khẽ kêu – “Anh đi từ từ thôi được không?”

Cô thật sự cảm thấy mình sắp đứng không vững nữa rồi. Mỗi bước đi đều khiến cho mắt cá chân đau đến nhói buốt, mà cổ tay vẫn đang bị Junsu siết chặt không có cách nào dừng lại, chỉ có thể nài nỉ cậu đi chậm một chút. Vậy mà Junsu dường như không nghe thấy gì, cũng không thèm ngoái đầu nhìn lại, tiếp tục sải bước đi thẳng một mạch đến khi cả hai đứng trước cổng nhà cô mới thôi.

Continue reading

And then there were four {Chapter 18}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap18

“Changmin-ah, đừng sợ, có hyung ở đây rồi!” – giọng nói ấm áp quen thuộc truyền đến bên tai khiến cho nhịp tim dồn dập trong lồng ngực Changmin thoáng chậm lại.

Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng không nhớ làm sao mình đến được chỗ này. Điều cuối cùng cậu còn nhớ là tấm lưng thật rộng của Moohwan hyung choán hết cả tầm nhìn của cậu trên đường đến tiệm bánh. Changmin đã nói là cậu không cần bánh kem, bố mẹ cậu năm nào cũng quên sinh nhật cậu nên Changmin quen rồi, nhưng Moohwan hyung cứ nằng nặc muốn đi nên Changmin cũng đành nghe theo. Sau đó… sau đó Changmin cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Chỉ biết rằng lúc này trước mắt cậu tối đen, và hai cánh tay bị bẻ quặt ra sau đau ơi là đau, còn đau hơn lúc cậu trèo cây té ngã nữa. Nhưng mà hôm nay Changmin tròn mười hai tuổi rồi, tức là Changmin thành người lớn rồi, cho dù đau cách mấy cậu cũng cắn răng không khóc. Hơn nữa Moohwan-hyung cũng đang ở đây, hyung sẽ bảo vệ cho cậu.

Continue reading

As we kiss goodbye {Second instalment}

by kiterre| HoMin| M| slice of life| romance| angst| two-shots
.

hm2

Năm tôi lên bảy tuổi đã đọc được ở đâu đó rằng: ‘Làm người sống trên đời chỉ cần có ý chí kiên định thì dù số mệnh đã an bài cũng có thể xoay chuyển được’. Đầu óc non nớt của tôi lúc đó đã bị câu nói này tác động mạnh mẽ, khiến tôi từ đó về sau mỗi khi đối diện với khó khăn gì cũng có thể tự động viên bản thân tiếp tục nỗ lực tiến về phía trước.

Năm lên chín tuổi, bố cho tôi đi học hapkido. Lúc đó tôi bé nhất lớp, ngày nào đi tập về cũng bầm dập ê ẩm cả người. Mẹ tôi xót con trai, không muốn cho tôi tiếp tục đi học nữa, nhưng bà nói gì tôi cũng bỏ ngoài tai, suốt tám năm liền mỗi ngày đều luyện tập cho đến năm mười bảy tuổi có được đai đen mới thôi.

Continue reading