And then there were four {chapter 22}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

22

“Phải rồi, chỉ là do bất cẩn mà thôi.” – Mooyi đứng dưới hàng hiên của căn-tin bệnh viện, cúi đầu khẽ nói vào điện thoại, âm điệu bình thản tương phản hoàn toàn với viền mắt đỏ ngầu và quầng thâm hằn lên trên gương mặt trắng nhợt sau nhiều đêm mất ngủ – “Tôi có thể thay mặt gia đình Giám đốc Hwang đứng ra bảo chứng… họp báo có lẽ vẫn sẽ tổ chức, nhưng phải đợi sau khi Hwang tiểu thư khỏe lại… Được rồi, mong anh giúp đỡ, tổng biên tập Lee.”

Mooyi cúp máy rồi cho điện thoại lại vào túi, sau đó phóng tầm mắt nhìn sang khu hồi sức cấp cứu hiện lên nhòe nhoẹt dưới màn mưa, cố nén một tiếng thở dài ngán ngẩm. Ban nãy vì không muốn Gayeon phải bận tâm đến đám phóng viên vo ve như ruồi đã liên tục làm phiền bọn họ từ khi thông tin bạn cô nhập viện bị rò rỉ ra ngoài, Mooyi mới viện cớ đi ra căn-tin mua chút đồ để có thể thảnh thơi giải quyết mọi chuyện êm đẹp, không ngờ lại bị thời tiết ẩm ương mùa này mai phục. Rõ ràng nửa tiếng trước còn nắng chói chang, bây giờ đã thành mưa như trút nước, trên người cô lại không mang theo ô, chẳng lẽ Kang tiểu thư sống trên đời hai mươi ba năm mưa không đến mặt, nắng không đến đầu hôm nay cũng phải khuất phục số phận rồi sao?

Continue reading

Advertisements

And then there were four {Chapter 21}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap21

Bên ngoài cánh cửa phòng cấp cứu, có lẽ là nơi mà tất cả mọi người trên thế giới này đều chán ghét. Ở đây thời gian trôi đi chậm hơn, ánh sáng trắng hắt xuống từ những bóng đèn tuýp gắn trên trần nhà cũng lạnh lẽo hơn, tiếng bước chân dội lại từ những dãy hành lang dài hun hút nghe lại càng xa xăm như thể vọng về từ một thế giới khác. Ở đây người ta thấy mình bồn chồn, lo lắng, tức tối, bất lực, tuyệt vọng, và một tổ hợp rối bời của tất cả các loại cảm xúc ấy chồng chất lên nhau, đè nặng lên những cái đầu cúi gằm và len lỏi vào từng hơi thở hắt ra mỏi mệt. Cũng vì vậy mà khi cánh cửa bật mở ra và vị bác sỹ tóc hoa râm vẫn còn mặc nguyên trang phục phẫu thuật viên đã bước đến trước mặt, cả Mooyi, Yunho và Changmin đều mất đến mấy giây mới có thể đứng dậy đối diện với ông.

Continue reading

And then there were four {Chapter 20}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap20

“Tất cả tài liệu em gửi sang anh đã xem kỹ rồi.” – Yunho cầm một danh sách dài gần ba trang đặt xuống trước mặt Mooyi – “Những giao dịch này giữa Kang Shin và công ty TBS do Oh Taebin làm Giám đốc chắc chắn đã vi phạm điều 27 của Luật Thương mại, liên quan đến quy định cạnh tranh lành mạnh.”

Continue reading

A winter’s haze {Chapter 2}

– yên thượng đông phong –
by kiterre| K| AU| non-SA| multi-chaptered| on-going

.

ytdp

Từ Tô Châu hướng về mạn Đông Bắc, ngày đi đêm nghỉ qua ba ngày đường sẽ đến được Thượng Đô trấn. Đây là một trấn nhỏ nép bên chân núi Hoành Sơn, phong cảnh hữu tình, dân cư ôn nhuận, quanh năm yên ả thanh bình. Không mấy ai biết rằng chỉ cần qua khỏi Thượng Đô trấn sẽ nhìn thấy phần còn lại của Hoành Sơn trở nên cực kỳ trắc trở khó đi, đồng thời bẻ ngoặt lại thành hình vòng cung ôm lấy hồ Nguyệt Giao, tạo nên một không gian kín đáo riêng biệt mà người bình thường không dễ gì tìm được lối vào. Ở giữa không gian mờ ảo như tiên cảnh chốn trần gian này lại sừng sững mọc lên một sơn trang rộng lớn, mái ngói xanh biếc tiệp màu với đáy nước phẳng lặng của hồ Nguyệt Giao, trước đại môn giương cao ba chữ ‘Đông Phong Các’.

Continue reading

A winter’s haze {Chapter 1}

– yên thượng đông phong –
by kiterre| K| AU| non-SA| multi-chaptered| on-going

.

ytdp

Cho đến nhiều năm về sau, mỗi khi Nhược Miên nghĩ về Trịnh Duẫn Hạo, trong lòng luôn chỉ nhớ đến mùa xuân. Tâm sự này nàng không kể với bất kỳ ai, chính Duẫn Hạo cũng không hề biết rằng lần gặp mặt đầu tiên của họ kỳ thực là vào một buổi sớm tháng Hai.

Lúc bấy giờ Nhược Miên mới mười lăm tuổi, đang thơ thẩn trong Mai Quế Viên chờ Tử Luân luyện công trở về. Những cành đào lơ thơ mờ nhạt trong sương khói, che khuất cả bầu trời xám xịt nặng nề. Nàng buồn chán ngồi thụp xuống bên một bụi mộc lan, lắng tai nghe tiếng dế kêu ai oán.

Bỗng nhiên bên trong vang lên tiếng gia nhân hô hoán – “Có gian tặc! Mau đuổi bắt gian tặc!”

Continue reading

And then there were four {Chapter 19}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap19

“Junsu… đau em…” – Gayeon mếu máo khẽ kêu – “Anh đi từ từ thôi được không?”

Cô thật sự cảm thấy mình sắp đứng không vững nữa rồi. Mỗi bước đi đều khiến cho mắt cá chân đau đến nhói buốt, mà cổ tay vẫn đang bị Junsu siết chặt không có cách nào dừng lại, chỉ có thể nài nỉ cậu đi chậm một chút. Vậy mà Junsu dường như không nghe thấy gì, cũng không thèm ngoái đầu nhìn lại, tiếp tục sải bước đi thẳng một mạch đến khi cả hai đứng trước cổng nhà cô mới thôi.

Continue reading

And then there were four {Chapter 18}

– chốn cũ quay về chỉ cần một người vẫn đợi –
by kiterre| Yunho & Changmin| original characters| T| AU| non-SA| on-going

.

chap18

“Changmin-ah, đừng sợ, có hyung ở đây rồi!” – giọng nói ấm áp quen thuộc truyền đến bên tai khiến cho nhịp tim dồn dập trong lồng ngực Changmin thoáng chậm lại.

Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng không nhớ làm sao mình đến được chỗ này. Điều cuối cùng cậu còn nhớ là tấm lưng thật rộng của Moohwan hyung choán hết cả tầm nhìn của cậu trên đường đến tiệm bánh. Changmin đã nói là cậu không cần bánh kem, bố mẹ cậu năm nào cũng quên sinh nhật cậu nên Changmin quen rồi, nhưng Moohwan hyung cứ nằng nặc muốn đi nên Changmin cũng đành nghe theo. Sau đó… sau đó Changmin cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Chỉ biết rằng lúc này trước mắt cậu tối đen, và hai cánh tay bị bẻ quặt ra sau đau ơi là đau, còn đau hơn lúc cậu trèo cây té ngã nữa. Nhưng mà hôm nay Changmin tròn mười hai tuổi rồi, tức là Changmin thành người lớn rồi, cho dù đau cách mấy cậu cũng cắn răng không khóc. Hơn nữa Moohwan-hyung cũng đang ở đây, hyung sẽ bảo vệ cho cậu.

Continue reading